Ngày 31.01.2026, Trường Đại Học Văn Lang, Khoa Sân Khấu Nghệ Thuật, Lớp Đạo Diễn Điện Ảnh – Truyền Hình Khóa 28 long trọng tổ chức buổi công chiếu phim tiền tốt nghiệp.

Các thầy cô giảng viên của Khoa, quý khán giả và những người đam mê nghệ thuật đã quy tụ tham dự như một lời cổ vũ tinh thần cho các thế hệ trẻ đam mê điện ảnh. 9 tác phẩm đã thể hiện một cách giàu cảm xúc, đầy tự tin thông qua các nhân vật và câu chuyện đầy sự xúc động.
Đây là một trong những buổi công chiếu mang lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng của khán giả thông qua câu chuyện về người lính già, về tình người, tình yêu của xã hội hiện nay dưới góc nhìn tươi mới của những nhà làm phim trẻ.
Phó giáo sư. Tiến sĩ. Nhà giáo ưu tú : Phan Thị Bích Hà – Trưởng khoa âm nhạc sân khấu và điện ảnh
Đạo diễn – NSND : Đào Bá Sơn
Đạo diễn – NSƯT : Nguyễn Tường Phương 
1. Bước Chạy Không Tiếng Vỗ Tay – Đạo diễn: Nguyễn Liêm Trinh
Một câu chuyện ám ảnh về sự công nhận và những kỳ vọng nặng nề mà người cha đặt lên vai đứa con mình, suýt chút nữa đã đánh đổi bằng cả tính mạng. Đạo diễn Liêm Trinh dùng điện ảnh như một “phép màu” để chia sẻ những suy tư sâu sắc về sự kết nối giữa người với người.
Mình là Nguyễn Liêm Trinh, là sinh viên năm thứ 4 ngành Đạo diễn Điện ảnh – Truyền hình. Mình đến với việc học làm phim qua cái mong muốn được suy tư và chia sẻ về những điều thuộc về con người và cuộc sống. Điện ảnh đối với mình như là một phép màu, vì nó đã đưa mình đến với nhiều chân trời, nhiều câu chuyện mà tưởng như là không thể nhìn thấy. Và chính sự nhiệm màu ấy đã thôi thúc mình đi theo con đường làm phim, để học cách tạo ra thứ phép màu của riêng mình.
2. Hoa Nở Trên Tàn Thuốc – Đạo diễn: Huỳnh Việt Bảo Phúc
Phim xoay quanh áp lực của một sinh viên trẻ khi đối mặt với trách nhiệm làm cha và gánh nặng tài chính. Với phong cách quan sát gần gũi, Bảo Phúc luôn tìm kiếm vẻ đẹp nhân văn trong những phận người nhỏ bé nơi góc khuất của Sài Gòn.
Huỳnh Việt Bảo Phúc là một nhà làm phim sinh ra và lớn lên tại Thành phố Hồ Chí Minh. Trước khi đến với ngôn ngữ của hình ảnh, anh từng có thời gian gắn bó với lĩnh vực Nhân sự. Chính những trải nghiệm về con người trong môi trường lao động đã trở thành chất liệu nguyên bản, thôi thúc anh cầm máy để kể về những phận người nhỏ bé, những người lao động bình dân bằng một sự trân trọng đặc biệt.
Dù là trong phim truyện hay phim tài liệu, Phúc luôn bị cuốn hút bởi những mảnh đời ẩn khuất nơi những góc phố thường bị lãng quên. Các tác phẩm của anh đi sâu khám phá chủ đề về bản dạng, những gia đình tự chọn và vẻ đẹp dung dị trong guồng quay mưu sinh thường nhật. Thông qua lăng kính quan sát đầy sự gần gũi và thấu cảm, anh nỗ lực soi chiếu những giá trị nhân văn đang nảy nở mạnh mẽ trong những cộng đồng vốn ít được dòng chảy chính lưu để mắt tới.
3. Bi Kịch Bản Vĩ Đại – Đạo diễn: Nguyễn Ngọc Khánh Vy
Một bộ phim mang tính phản tư về bản chất nghệ thuật và sự tha hóa của điện ảnh thương mại thông qua hành trình phục dựng kịch bản cũ của một đạo diễn Việt kiều. Khánh Vy sử dụng cấu trúc phi tuyến tính để tạo nên một tuyên ngôn nghệ thuật đầy cá tính.
Mình là sinh viên đạo diễn, hoạt động và theo đuổi nghệ thuật thể nghiệm và visual art. Các dự án của mình ưu tiên những giá trị văn hoá, mối liên kết giữa con người và nỗi trăn trở hiện sinh. Lần đầu tiên, mình sử dụng cấu trúc kể chuyện phi tuyến và meta cinema, kết hợp những trải nghiệm đã được xâu chuỗi, để tự phản tư về bản chất của điện ảnh: rằng nghệ thuật được tạo ra để đối thoại với con người, hay chỉ là nhiều mảnh lớp hình thức được đánh đổi để tồn tại. Và giờ thì Bi Kịch Bản Vĩ Đại đã hình thành tuyên ngôn đạo diễn đầu tiên của mình.
4. Phải Thương Suốt Đời – Đạo diễn: Trần Hoàng Minh Quân
Câu chuyện cảm động về cậu bé Hiếu và thầy Tâm – hai tâm hồn mang những nỗi đau riêng, phải học cách đối diện với quá khứ để tìm thấy cơ hội yêu thương cuối cùng trước khi mọi thứ thành tro tàn.
Tôi là Trần Hoàng Minh Quân, sinh viên năm 4 chuyên ngành Đạo diễn Điện ảnh – Truyền hình tại Đại học Văn Lang. Tôi muốn kể chuyện từ những điều nhỏ bé, vì đời người cũng bắt đầu như thế.

5. Hồi Ức Người Lính – Đạo diễn: Huy Hoàng Cao
Một thước phim đầy chiêm nghiệm về quá khứ và sự bao dung. Bộ phim đưa khán giả theo chân một người lính già trở về khu rừng xưa để tìm kiếm hài cốt đồng đội. Giữa những mất mát khốc liệt của chiến tranh, phim khẳng định giá trị của sự đồng cảm vẫn luôn hiện hữu giữa con người với con người.
Mình là Cao Nguyễn Huy Hoàng, sinh viên năm 4 chuyên ngành Đạo diễn Điện ảnh – Truyền hình tại Đại học Văn Lang. Mình đến với việc làm phim theo một cách rất tự nhiên, đơn giản là muốn giữ lại những khoảnh khắc cảm xúc mà đôi khi chúng ta dễ lướt qua. Mình thích quan sát con người, những điều rất nhỏ trong đời sống, rồi tìm cách kể lại theo cách nhẹ nhàng và nhân văn. Với mình, điện ảnh không phải để phô diễn, mà để nhìn và lắng nghe. Điện ảnh giúp mình nói ra những suy nghĩ và cảm xúc, đôi khi còn vượt xa lời nói hay chữ viết.
6. Lặng Lẽ Trôi Về – Đạo diễn: Nguyễn Vũ Quốc Hưng
Câu chuyện là hành trình tìm lại nguồn cội và niềm tin cá nhân. Khi mang tro cốt của mẹ trở về quê cũ sau bao năm xa cách, nhân vật chính không chỉ thực hiện di nguyện cuối cùng mà còn phải đối diện với những ký ức tuổi thơ đã nhạt nhòa trong một thực tại đầy biến đổi.
Tôi là Nguyễn Vũ Quốc Hưng, một nhà làm phim trẻ và hiện đang là sinh viên ngành Đạo diễn Điện ảnh Truyền hình tại Trường Đại học Văn Lang.
Với tôi, làm phim là một hành trình đi tìm lại bản thân, tìm lại những ký ức, những câu chuyện và những cảm xúc đã từng bị bỏ quên giữa dòng thời gian tấp nập.
Nhiều người cho rằng điện ảnh là nơi kể những câu chuyện mơ ước của con người. Nhưng với tôi, điện ảnh trước hết là một thước phim chân thật, ghi lại những khoảnh khắc đời thường và những rung động rất người, của nhân vật và của chính bản thân tôi trong hành trình sống và quan sát cuộc đời.
7. Hành Trình Mộng Mơ – Đạo diễn: Trần Thanh Tùng
Sau sự ra đi đột ngột của người mẹ, thế giới của cậu thiếu niên 17 tuổi bỗng chốc sụp đổ. Bộ phim là hành trình đơn độc đầy day dứt khi cậu tìm đủ mọi cách để được gặp lại mẹ một lần nữa.
Là một sinh viên theo đuổi Điện ảnh, cũng vì nhạy cảm với nhiều khổ đau, lấy đó làm chất liệu, để san sẻ, tìm sự kết nối, để không ai phải cô đơn với chính khổ đau của riêng mình.
8. Tiếng Thét – Đạo diễn: Hồ Minh Khoa
Giữa nghi thức viếng mộ lặng lẽ của người mẹ Việt là những trang nhật ký dần hé mở cuộc đời viễn xứ của đứa con trai tại Pháp. Phim là những lời thủ thỉ lẻ loi và những “tiếng thét” câm lặng bên trong những căn phòng trống vắng.
Mối duyên với điện ảnh của tôi xuất phát từ những thất vọng xuyên suốt quá trình lớn lên của mình. Với tôi, làm phim như là việc hành đạo, giúp giữ tôi lại với cuộc sống và thoát ly ra khỏi những trật tự nặng nề của xã hội, gia đình, trường học.
9. Phía Sau Người Lính – Đạo diễn: Lê Diễm Quỳnh
Dựa trên hành trình của một nhà văn già trong những ngày cuối đời, “Phía Sau Người Lính” là thước phim chậm rãi nhặt nhạnh từng mảnh ký ức vụn về cuộc chiến năm xưa. Không chỉ khói lửa, đó còn là món quà cuối cùng, là lời vĩnh biệt ngọt ngào nhất ông dành tặng người vợ nơi chín suối. Một thước phim tối thượng về lòng trung thành và cái tâm của người cầm bút
Tôi là Lê Diễm Quỳnh, sinh viên năm 4 chuyên ngành Đạo diễn tại Trường Đại học Văn Lang. Với tôi, điện ảnh là cách để lắng nghe và kể lại những điều nhỏ bé trong đời sống – những mảnh đời bị lãng quên, những cảm xúc còn dang dở, và tình yêu của con người trong những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường nhất.
Từ khi bắt đầu làm phim, tôi luôn muốn tìm một cách kể chậm rãi, chân thành và gần gũi – để người xem có thể nhìn thấy chính họ trong những câu chuyện tôi kể. Tôi đã đạo diễn ba phim ngắn: Bảo Muốn Chết, Anh Trai và Ngỡ; mỗi bộ phim đều là một cuộc đối thoại nhỏ giữa tôi và thế giới, giữa cảm xúc cá nhân và hiện thực đang trôi qua. Với tôi, làm phim không chỉ là sáng tạo hình ảnh, mà còn là hành trình lưu giữ những rung động mong manh trước khi chúng biến mất.
Lời tri ân của quý thầy cô, quý khán giả dành cho các nhà làm phim trẻ.

9 tác phẩm nói trên đã gây tiếng vang không nhỏ sau buổi công chiếu, những câu chuyện về những góc nhìn bé nhỏ trong đời sống như một lời tri ân của thế hệ trẻ nói chung và các bạn Đạo Diễn nói riêng là một lời tri ân dành cho Đất Nước, Quê Hương, Xã Hội hiện nay, đồng thời cũng là dấu mốc minh chứng trong quá trình ” trồng người” của các bậc Giảng Viên đang âm thầm chăm bón cho những hạt giống nghệ thuật nước nhà.
















